Tag Archive for 'Tết'

01/03/2010

Có quá nhiều chuyện để kể, quá nhiều hình để khoe, mà không có thời gian nên mẹ chỉ kể vài mẩu đối thoại của Duy và An:

Đến nhà ông Hoài, An thấy trên bàn có một nắm kẹo liền bốc ngay một nắm bỏ vào túi ba. Ba bảo:
- Sao con lấy nhiều kẹo vậy?
- Nhưng mà Ang phải ăn nhiều để cho Ang mau lớn.

Được ai lì xì An cũng dõng dạc:
- Cám ơn. Chúc ông/bà/bác năm mới mạnh khỏe.
Rất là làm gương cho anh hai.

Mẹ hỏi Duy:
- Cổ để làm gì?
- Để dính cái đầu vào người.
- Đầu gối để làm gì?
- Để chuyển động hai cái chân.
- Lông mi để làm gì?
- Để che bụi cho mắt.
- Thế còn lông mày?
- Để che nắng cho mắt.

An biết phân biệt phải trái: Con muỗi nó đốt Ang bên cái tay phải.

Duy bảo:
- Mắt phải của em Ang là mắt trái của con, mắt trái của em Ang là mắt phải của con.

Còn nhiều lắm mà ko thể nhớ được nữa.

Cập nhật

Tình hình là SG quá nóng, làm mất hết cả hương vị Tết. Từ ngày Đông Giang về đến nhà chỉ toàn đi thăm bà con, hầu như chưa gặp bạn bè, và chưa đi shopping một bữa nào cả. Ăn uống thì cũng chưa có gì nhiều, vì nóng quá mất luôn cả sự thèm ăn.

Ngày 27 cả nhà sẽ lên máy bay ra Huế thăm ông bà cố ngoại, ngày mùng 2 mới quay lại SG. Vì ngày 6 đã sang Anh nên tất cả mọi việc sắm sửa phải hoàn thành trước đó, chứ để gần ngày bay thì bịn rịn lắm, chỉ muốn gần gũi gia đình thôi. Từ nay đến ngày 27 còn có 8 ngày nữa thôi, nên tuần sau Đông Giang sẽ miệt mài shopping và gặp gỡ bạn bè đi ăn uống. Vì thế đề nghị mọi người có nhã ý rủ Đông Giang đi ăn thì lên kế hoạch dành thời gian tuần sau đi nhé :) .

Duy An về SG nóng quá nên rất biếng ăn. Sáng con ko đói, trưa con ko muốn ăn, tối con cũng chả màng. Được cái về đây được mọi người quan tâm hết cỡ, lúc nào cũng có người quây quần hỏi han chăm sóc, thậm chí là hơi thái quá. Đặc biệt em An gây ấn tượng mạnh mẽ với cả người quen lẫn người lạ, lúc nào cũng được trầm trồ khen ngợi hoặc cười tán thưởng. Đến nỗi anh hai phải cảm thấy tủi thân nên đâm ra nổi loạn để thu hút sự chú ý của mọi người (đấy là mẹ đoán nguyên nhân thế).

Đầu năm chúc cả nhà một năm mới khỏe mạnh, hạnh phúc, và nhiều tiền nhé. Lần nào thắp nhang bàn thờ cho ông bà tổ tiên, thậm chí tổ tiên của những người không quen, tớ cũng xin có 3 điều ấy thôi.

Nhớ

Đọc bài báo về thất lạc hành lý ở sân bay TSN trên vnexpress tự nhiên thấy bồi hồi. Cứ nghĩ đến lúc cả nhà thu xếp hành lý, ra Heathrow ngồi đợi máy bay để về VN cũng đã thấy sướng rồi. Có lẽ đọan chờ lấy hành lý ở TSN sẽ là dài nhất, sốt ruột nhất. Lần này về đông đủ cả gia đình nên chắc chắn tâm trạng sẽ khác lần trước, sẽ là niềm vui, là sự trông đợi, chứ không hoang mang không biết một mình xoay sở với hai cục nợ thế nào đây. Trời ạ, cảm xúc dạt dào quá, viết không kịp nữa này.

Lần này về, vì là Tết, nên sẽ có rất nhiều thủ tục phải làm. Mà lại chỉ có chưa đầy một tháng nên không biết có găp gỡ được tất cả bạn bè không. Ưu tiên hàng đầu là đi thăm hỏi bà con thân thuộc, hai vợ chồng đi làm răng, đi mua đồ dùng cho nhà mới bên này, đi chọn mua vải và đặt may rèm cửa, gặp gỡ một số bạn bè yêu, và nhất là dành thật nhiều thời gian với ông bà hai bên. Chắc chắn sẽ có một buổi đưa hai con đi chơi chợ Hoa cho biết không khí Tết ở VN, và cho hai đứa mặc bộ áo dài khăn đóng của Cà Rem tặng. Ôi con vui quá, chết mất thôi.

Bỗng nhiên lại nhớ đến những tháng ngày ở VN năm 2008. Nhớ những buổi sáng trời mát mẻ, nắng nhẹ nhàng, hai mẹ con đội nồi cơm điện chở nhau đi học. Đường đi ngang qua khu PMH nhà đẹp, đường rộng, người vắng, thấy đời cũng tươi đẹp hơn nhiều. Nhớ những buổi chiều đi đón con trời mưa như trút nước, hai mẹ con mặc áo mưa sùm sụp, mưa quất rát mặt mà vẫn thấy vui.

Nhớ những buổi ghé CoopMart PMH mua túi này bịch nọ, rồi nhờ người ta chở về dùm, còn mình thong thả chở yoghurt về trước. Về nhà bị bà nội cằn nhằn mua gì mà lắm thế, cười toe toét giao hết đồ cho bà nội và chị Hương soạn bỏ tủ lạnh, còn mình tắm rửa sạch sẽ vào ôm Minh An.

Về VN ở nhà bà nội thật là sướng. Nhà rộng thênh thang, mát mẻ. Có chị Hương và bà nội làm hết mọi việc. Mình chỉ việc ôm Minh An cho bú. Nhàn ơi là nhàn. Nhớ cảnh bà nội và chị Hương ngồi giỡn với An cười vang cả nhà. Nhớ hai mẹ con ngồi tính tiền điện nước chi tiêu mỗi tháng. Nhớ những buổi tối Hiếu Thư mua sò huyết về nướng vì biết mình và Duy thích ăn. Ăn xong cả nhà vào phòng Hiếu ngồi tán chuyện, chủ yếu là hùa vào ‘cạo đầu’ Hiếu. Nhớ những đêm Hiếu đi chơi về khuya, mua cho mình một hộp ốc xào và Duy cái bánh giò sáng mai ăn sáng. Nhớ cả những đêm mất điện hai mẹ con chui vào màn cho khỏi muỗi cắn nằm tâm sự đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Có lần đang nói xấu Hiếu thì thấy chú ấy đứng sừng sững trong phòng từ bao giờ. Thế là hai mẹ con cười ha ha.

Cả tuần đi học chỉ mong cuối tuần được về nhà ông bà ngoại. Sáng thứ 7 nào ông ngoại cũng gọi điện hỏi chừng nào sang. Ba mẹ con làm một chuyến taxi ‘về ngoại’ nghe rất oai. Bên ấy nhà nhỏ, người đông nên lúc nào cũng rộn ràng. Nào là ông bà ngoại, cậu Nghé, ông bà Thắng Tuyết, cậu Cu và dì Cún. An và Duy tha hồ được quan tâm. Chiều tối cả nhà đi bộ ra sân Phú Thọ chạy nhảy cầu lông. Chủ nhật lại sang Bắc Hải bơi lội. Ông ngoại hay mua đồ ‘cải thiện’ về bồi dưỡng con gái. Bà ngoại lụi cụi nấu mì hy vọng MA ăn được tí chút. Mình thì hay quẳng MA cho chị Hương và ông bà, đưa MD sang nhà má Năm chơi với chị Duyên chị Trân. Hai chị quy em lắm, chiều em đủ mọi thứ. Về nhà má Năm hai mẹ con lúc nào cũng được bác Thủy bác Nguyện quan tâm.

Hết cuối tuần lại nhớ không khí thoáng mát yên tĩnh bên nhà bà nội, có nhiều chỗ cho Duy An chạy nhảy đạp xe. Cuộc sống lúc ấy thật là tuyệt, tràn ngập tình yêu thương, làm mình quên cả nhớ chồng.

Xa nhà mới thấy thấm thía cái sự thiếu thốn tình cảm gia đình đang phải chịu đựng, thấy tội cho các con sau này chỉ có mỗi gia đình bé tí teo này để quay về.

Khai bút đầu xuân

Nhân dịp năm mới, Minh Duy và Minh An xin kính chúc ông bà ngoại, bà nội, các cô dì chú bác cậu mợ anh em bạn bè gần xa 4 mùa xuân hạ thu đông đều may mắn, phát tài và khỏe mạnh. Mong rằng nỗi buồn ở lại năm cũ và niềm vui theo sang năm mới với tất cả mọi người.

Nhà cháu cũng xin tự chúc mình trong năm mới này sẽ gặp nhiều may mắn, tài lộc đều phát, và đặc biệt là hai cún con luôn khỏe mạnh, ăn nhiều mau lớn. Mẹ cháu còn có một mong muốn là có thêm cún nữa nhưng bố cháu nhất định bất hợp tác, mà việc này mẹ cháu lại không tự túc được. Chưa biết giải quyết sao đây.

Một vài hình ảnh của ngày 30 Tết:

Sáng sớm mẹ lôi lá dong ra cho hai anh em giúp mẹ lau lá. Lá này ba mẹ mang từ London về lúc 1h đêm hôm trước và hì hục rửa cho đến 2h30 sáng:

_DSC7101.jpg
_DSC7110.jpg

Trong khi MD rất chăm chú lau lá thì em An “bố nháo” toàn thích ghé mông ngồi vào mâm hoặc thò chân đạp lên lá. Thấy ba dơ máy chụp hình lên thì em nhanh nhảu xỉa ngón tay làm duyên:

_DSC7111.jpg

Cái bánh đầu tiên mẹ gói trông thật dở hơi, bèo nhèo, xẹp lép. Nhưng từ bánh thứ hai trở đi tay nghề lên thấy rõ:

_DSC7125.jpg
_DSC7136.jpg
_DSC7140.jpg

Bữa cơm giao thừa có sự tham dự của vợ chồng bác Hương Mẫn, bác Tuấn, và bác Vinh Kim Anh cùng tất cả rờ moọc.

_DSC7156.jpg
_DSC7159.jpg

Bọn rờ moọc được xem hoạt hình để cho người lớn chuyên tâm công tác:

_DSC7161.jpg
_DSC7171.jpg

Buổi họp mặt kết thúc bằng 3 ván bài cào, nhà Hương Mẫn thắng hai, nhà mình thắng một, vừa đủ huề vốn. Vậy chắc năm nay mà không thấy tiền vô là biết tại nhà Hương Mẫn lấy sạch rồi.

MD và MA được lì xì nhiều lắm, MD cất biến đi ngay “con cất vào nhà của con để cho khỏi mất”. Lúc mọi người chơi bài MD cũng lôi tiền ra đòi “bài của con đâu”. Kết quả là con thua một phần nhỏ, phần còn lại bị mẹ “diếm” sạch.