3 tuổi, 3 cái Giáng sinh, 3 cái Tết, 3 lần thổi đèn cầy. Nghe thì nhanh chứ em thấy lâu lắm. Từ cái thời em còn bé tí bé teo nhưng giọng khóc thì mẹ vẫn còn nhớ là nó sắc lạnh như tiếng kim khí loảng xoảng. Nửa đêm mà em hét thì mẹ bật dậy, ruột gan như có ai xoắn, người cứ bàng hoàng lơ lửng.
Còn nhớ lúc mẹ trở dạ, mới từ 5h sáng đến 7h sáng mà cơn co thắt đã 5′/lần. Leo lên taxi gọi cho bệnh viện họ bảo cứ từ từ khoan đến. Mẹ bảo tao đau lắm rồi, họ bảo sao tao không thấy mày rên. Giời ạ, con đang cắn chặt môi đấy.
Hơn 10h sáng thì sau hai lần rặn em bắn ra ngoài, dây rốn đứt cái phựt làm cả phòng chưng hửng. Thế là ba hết cơ hội cắt dây rốn rồi nhé. Cái tội lúc anh hai chui ra thì sợ không dám cắt.
Anh hai ra đời tiệt không một tiếng khóc, em ra thì cả bệnh viện đều biết. Rồi em nằm mút tay ngon lành, rất chi là hưởng thụ.
Ôi mẹ nhìn em mà rầu rĩ, sao con gái tui xí dzậy nè trời.
Cũng may là sau vài tháng thì em xinh hẳn lên:
Tấm hình hộ chiếu đầu tiên của em: (lúc này em chưa đầy 2 tháng mà trông già ghê không, cứ nhìn đôi mắt em mà xem, biểu cảm lắm)
7 tháng mẹ cắp em về VN với anh hai và bà nội. Vừa về đến nơi thì anh hai bị ngay thủy đậu, và tất nhiên là em cũng nối gót:
Rồi em tuyệt thực liền 5 tháng ở Việt Nam nên nhan sắc vốn ko nhiều lại càng thảm hại. Một ngày kia bà nội nổi máu nghệ thực, cầm kéo cắt tóc em xoẹt xoẹt. Cắt xong bà cầu cứu chú Hiếu “Hiếu ơi, xuống cắt tóc cho cháu”. Trời ạ, lúc ấy tóc em ngắn quá rồi, có 10 chú Hiếu cũng chịu chết.
10 tháng em biết đòi “bô, bô” mỗi sáng, và em sản xuất một bô to. Mẹ vẫn còn lưu bằng chứng hình ảnh nhưng không tiện khoe ra đây. Em còn biết nói mấy từ khác nữa.
Gần sinh nhật em chập chững những bước đầu tiên, hai tay cứ quờ quạng như người mắt kém.
1 tuổi, em quay lại Anh, mẹ quyết định tập cho em ăn cơm như người lớn. Đằng nào em cũng đang biếng ăn, có tập hay không tập cũng chẳng lo em ăn kém đi. Không ngờ em ăn uống ngày càng hào hứng. Đến bữa là một chén giống hệt cả nhà, tự xúc tự ăn, khi nào chán hoặc no thì tự nghỉ. Và thế là bụng em, mông em, đùi em cứ thế tròn ra tròn ra. Trông em càng lúc càng giống con heo sữa. Mẹ cứ gọi là mê em tít mít.
13 tháng, ba mẹ mang em đi xỏ lỗ tai ở Claire’s:
Nhà có anh hai nên em toàn chơi những trò của con trai, thích chạy nhảy và kỹ năng vận động phát triển khá sớm. Em cũng rất khéo tay, biết tự thay quần áo, tự mang vớ từ bé. Tính em thích tự lập, cái gì cũng muốn được tự làm, anh hai làm gì là phải được làm giống, nên em phát triển nhanh hơn anh hai hồi cùng tuổi nhiều.
2 tuổi em bắt đầu đi học mẫu giáo. Hôm đầu tiên đến thăm trường cho quen, em rất là tự tin. Cô giáo thử hỏi có đi theo cô lên lớp ăn trái cây không, em tỉnh bơ đi theo không chần chừ, dù trong đầu không có một chữ tiếng Anh nào cả. Mẹ ngồi lại trong phòng đợi, cứ gọi là choáng.
Cả trường ai cũng biết cũng yêu em vì cái tính cới mở và hay chọc cười người khác. Thậm chí em còn giao du với cả phụ huynh của các bạn (về khoản này thì hơn hẳn bố mẹ). Chắc vì thế mà anh hai đi học 3 năm chẳng được mời dự cái sinh nhật nào, còn em mới 1 năm đã được hai bạn mời sinh nhật, mà toàn bạn trai thôi nhé.
Bây giờ 3 tuổi, em đã được huấn luyện làm nhiều việc cho bản thân. Sáng sáng em phải tự thay quần áo, xếp pyjamas và túi ngủ cho gọn gàng. Chơi xong phải tự dọn đồ chơi. Trước khi ăn cơm phải rửa tay. Đi tè xong phải tự chùi b**m.
Vài nét về em khi 3 tuổi:
- Đặc điểm nhận dạng: cái gì cũng tròn và to, trừ hai mắt. Miệng cực duyên, và hay cười toe toét. Gương mặt sinh động nhờ ánh mắt biết nói. Tóc tai cực mềm và ít. Ngón tay dài nhưng múp míp. Làn da thì nâu không ra nâu, rám nắng không được rám nắng, mà có những lốm đốm loang lổ đen đen như người ở dơ. Cũng may da mặt còn mịn màng sáng đẹp màu cà phê sữa. Còn một điểm đặc biệt nữa là mùi mồ hôi của em ngọt ngào quyến rũ lắm, nhất là buổi sáng mới ngủ dậy. Mẹ nói thật đấy, sáng sáng em chui vào nằm giữa ba mẹ, ấm áp mềm thơm ngọt ngào như một cái bánh mới ra lò, yêu lắm lắm.
- Tính tình: haha cực kỳ interesting vì chẳng mấy khi có ai đoán được phản ứng của em cả. Lúc thì em nhanh như cắt, nhất là những lúc ba mẹ không cho làm cái gì mà vẫn muốn làm thì hành vi cực nhanh và chuẩn xác, ví dụ xé giấy hay vẽ bậy, khiến ba mẹ trở tay không kịp. Xong thì lỳ cái mặt ra và cất giọng rất khiêu khích “thấy chưa, con vẽ lên tường rồi đó, ha hà”. Nhưng bình thường thì em thong thả thôi rồi. Sáng đã vội mà em cứ nhẩn nha, hết ngồi săm soi cái quần đến mân mê cái áo. Hết ba thúc đến mẹ giục, em cứ như vịt nghe sấm, chẳng thèm đếm xỉa quan tâm, cứ việc em em làm, đồ em em chơi. Chơi với anh hai lúc thì nhũn như con chi chi, lúc thì đanh đá hết chỗ nói.
- Màu sắc yêu thích: tím. Tô màu biển em chọn màu tím. Uống nước trái cây em chọn chai nước nho màu tím. Mẹ hỏi em muốn quà sinh nhật gì, em bảo mua cho em búp bê màu tím. Đồ chơi của anh hai có tí màu tím vào là em nghiễm nhiêm tuyên bố cái này của con.
- Bài hát yêu thích: I’m yours của Jason Mraz (http://www.youtube.com/watch?v=20v6XxS9NBs). Một hôm đẹp trời mấy mẹ con chở nhau đi chơi, mẹ bật nhạc lên nghe. Bỗng em hỏi “bài này bài gì vậy mẹ?”. Mẹ thật sự không biết nên hỏi lại “con có biết không?”. Em bảo luôn “I’m yours. Ba nói như vậy đó”. Từ đó lúc nào em cũng đòi bật bài này.
- Món ăn yêu thích: cheese. Em có thể ăn cheese trừ bữa luôn. Vừa ăn vừa xuýt xoa khen ymmy. Ăn hết là tò tò theo anh hai xin miếng. Em cũng thích ăn bánh mỳ phết marmite (yeast extract), một thứ đắng đắng chát chát mà bên này người ta bảo hoặc mày rất nghiện hoặc mày rất sợ. Nhà mình chẳng ai mê cái món đấy cả trừ em.
- Em rất nhạy cảm với nóng và lạnh. Nước trái cây hay sữa lấy từ tủ lạnh ra đều phải vi sóng lên cho tan giá em mới uống. Đồ ăn hơi ấm một chút thôi em đút vào miệng lập tức lè ra ngay vì đối với em quá nóng.
- Thỉnh thoảng em cứ làm mẹ tan chảy thành nước vì những lời nói và hành động của em.
Hôm nọ em và mẹ đang chạy chơi ngoài đường thì em vấp ngã sóng soài, hai bàn tay chà xuống lòng đường bị trầy xước. Em muốn khóc lắm nhưng cứ mếu mếu cố nín. Mẹ xót quá lấy hai tay em áp vào má mẹ cho em đỡ đau. Bỗng em rút phắt tay lại phủi phủi vào nhau cho bụi đất rơi xuống rồi lại nhét vào hai má mẹ vào bảo “con sợ làm dơ má mẹ”. Yêu ghê không.
Hôm nay mẹ đi làm về mệt quá nằm vật ra sofa và hỏi “có ai lại thơm mẹ không nhỉ?”. Em đang mặc quần áo cho búp bê lập tức đứng dậy “Con sẽ” rồi lại thơm mẹ một cái dài. Xong lại hỏi “mẹ có muốn con thơm mẹ nhiều không?”. Tất nhiên là mẹ gật đầu. Thế là em thơm mẹ tới tấp lên má luôn. Đang mệt mà được ôm cái con heo tròn quay mát rượi, được thơm thít lên cái má phúng phính, được nhìn cái miệng cười tươi như hoa, ánh mắt lấp lánh. Hết cả mệt.
Mẹ bế em lên thì em dặn ngay “mẹ bế con một tí thôi không là mẹ sẽ bị mệt đó”. Nếu mẹ giả vờ bảo ôi mệt quá thì em lật đật tuột xuống ngay.
Mẹ ôm em thì thầm “mẹ yêu công chúa của mẹ nhiều lắm”, em cũng lập tức bảo “con yêu mẹ nhiều lắm” “thế à? nhiều như thế nào?” “nhiều như thế này này” vừa nói em vừa dang hai cánh tay ra thật rộng.
Sau đây là một vài tấm hình của em lúc nhỏ mà mỗi lần mẹ nhìn mẹ không nhịn được cười vì cái mặt em cau có khó tính:
Nhưng em cũng có những lúc cười như nông dân được mùa:
Em cười rồi em lại khóc, trông cũng nhắng không chịu được:
Lần đầu tiên em ăn finger food, em nhè ra hết. Trông cái mặt em kìa, trắng bóc, tròn xoe, tóc lơ thơ, yêu thế không biết:
————————————————–
Bài này mẹ đã viết từ hôm sinh nhật em nhưng mãi hôm nay mới xong để post lên. Dù đang rất phê nhưng mẹ vẫn cố hoàn thành để làm quà tặng cho bà nội bà ngoại nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10.













































Bình luận mới