Tag Archive for 'tự lập'

Khi em 3 tuổi

3 tuổi, 3 cái Giáng sinh, 3 cái Tết, 3 lần thổi đèn cầy. Nghe thì nhanh chứ em thấy lâu lắm. Từ cái thời em còn bé tí bé teo nhưng giọng khóc thì mẹ vẫn còn nhớ là nó sắc lạnh như tiếng kim khí loảng xoảng. Nửa đêm mà em hét thì mẹ bật dậy, ruột gan như có ai xoắn, người cứ bàng hoàng lơ lửng.

Còn nhớ lúc mẹ trở dạ, mới từ 5h sáng đến 7h sáng mà cơn co thắt đã 5′/lần. Leo lên taxi gọi cho bệnh viện họ bảo cứ từ từ khoan đến. Mẹ bảo tao đau lắm rồi, họ bảo sao tao không thấy mày rên. Giời ạ, con đang cắn chặt môi đấy.

Hơn 10h sáng thì sau hai lần rặn em bắn ra ngoài, dây rốn đứt cái phựt làm cả phòng chưng hửng. Thế là ba hết cơ hội cắt dây rốn rồi nhé. Cái tội lúc anh hai chui ra thì sợ không dám cắt.

Anh hai ra đời tiệt không một tiếng khóc, em ra thì cả bệnh viện đều biết. Rồi em nằm mút tay ngon lành, rất chi là hưởng thụ.

DSC09051.jpg

Ôi mẹ nhìn em mà rầu rĩ, sao con gái tui xí dzậy nè trời.

DSC09078.jpg

Cũng may là sau vài tháng thì em xinh hẳn lên:

DSC00572.jpg
IMG_2438.jpg
DSC01057.jpg
DSC01642-cropped.jpg

Tấm hình hộ chiếu đầu tiên của em: (lúc này em chưa đầy 2 tháng mà trông già ghê không, cứ nhìn đôi mắt em mà xem, biểu cảm lắm)

DSC09752.jpg

7 tháng mẹ cắp em về VN với anh hai và bà nội. Vừa về đến nơi thì anh hai bị ngay thủy đậu, và tất nhiên là em cũng nối gót:

IMG_0093.jpg

Rồi em tuyệt thực liền 5 tháng ở Việt Nam nên nhan sắc vốn ko nhiều lại càng thảm hại. Một ngày kia bà nội nổi máu nghệ thực, cầm kéo cắt tóc em xoẹt xoẹt. Cắt xong bà cầu cứu chú Hiếu “Hiếu ơi, xuống cắt tóc cho cháu”. Trời ạ, lúc ấy tóc em ngắn quá rồi, có 10 chú Hiếu cũng chịu chết.

IMG_0152.jpg

10 tháng em biết đòi “bô, bô” mỗi sáng, và em sản xuất một bô to. Mẹ vẫn còn lưu bằng chứng hình ảnh nhưng không tiện khoe ra đây. Em còn biết nói mấy từ khác nữa.

IMG_0151.jpg

Gần sinh nhật em chập chững những bước đầu tiên, hai tay cứ quờ quạng như người mắt kém.

_DSC4955.jpg
_DSC4871.jpg

1 tuổi, em quay lại Anh, mẹ quyết định tập cho em ăn cơm như người lớn. Đằng nào em cũng đang biếng ăn, có tập hay không tập cũng chẳng lo em ăn kém đi. Không ngờ em ăn uống ngày càng hào hứng. Đến bữa là một chén giống hệt cả nhà, tự xúc tự ăn, khi nào chán hoặc no thì tự nghỉ. Và thế là bụng em, mông em, đùi em cứ thế tròn ra tròn ra. Trông em càng lúc càng giống con heo sữa. Mẹ cứ gọi là mê em tít mít.

IMG_3982.jpg
IMG_3977.jpg
IMG_3966.jpg

13 tháng, ba mẹ mang em đi xỏ lỗ tai ở Claire’s:

_DSC5603.jpg

Nhà có anh hai nên em toàn chơi những trò của con trai, thích chạy nhảy và kỹ năng vận động phát triển khá sớm. Em cũng rất khéo tay, biết tự thay quần áo, tự mang vớ từ bé. Tính em thích tự lập, cái gì cũng muốn được tự làm, anh hai làm gì là phải được làm giống, nên em phát triển nhanh hơn anh hai hồi cùng tuổi nhiều.

_DSC8783.jpg

2 tuổi em bắt đầu đi học mẫu giáo. Hôm đầu tiên đến thăm trường cho quen, em rất là tự tin. Cô giáo thử hỏi có đi theo cô lên lớp ăn trái cây không, em tỉnh bơ đi theo không chần chừ, dù trong đầu không có một chữ tiếng Anh nào cả. Mẹ ngồi lại trong phòng đợi, cứ gọi là choáng.

Cả trường ai cũng biết cũng yêu em vì cái tính cới mở và hay chọc cười người khác. Thậm chí em còn giao du với cả phụ huynh của các bạn (về khoản này thì hơn hẳn bố mẹ). Chắc vì thế mà anh hai đi học 3 năm chẳng được mời dự cái sinh nhật nào, còn em mới 1 năm đã được hai bạn mời sinh nhật, mà toàn bạn trai thôi nhé.

Bây giờ 3 tuổi, em đã được huấn luyện làm nhiều việc cho bản thân. Sáng sáng em phải tự thay quần áo, xếp pyjamas và túi ngủ cho gọn gàng. Chơi xong phải tự dọn đồ chơi. Trước khi ăn cơm phải rửa tay. Đi tè xong phải tự chùi b**m.

Vài nét về em khi 3 tuổi:

- Đặc điểm nhận dạng: cái gì cũng tròn và to, trừ hai mắt. Miệng cực duyên, và hay cười toe toét. Gương mặt sinh động nhờ ánh mắt biết nói. Tóc tai cực mềm và ít. Ngón tay dài nhưng múp míp. Làn da thì nâu không ra nâu, rám nắng không được rám nắng, mà có những lốm đốm loang lổ đen đen như người ở dơ. Cũng may da mặt còn mịn màng sáng đẹp màu cà phê sữa. Còn một điểm đặc biệt nữa là mùi mồ hôi của em ngọt ngào quyến rũ lắm, nhất là buổi sáng mới ngủ dậy. Mẹ nói thật đấy, sáng sáng em chui vào nằm giữa ba mẹ, ấm áp mềm thơm ngọt ngào như một cái bánh mới ra lò, yêu lắm lắm.

- Tính tình: haha cực kỳ interesting vì chẳng mấy khi có ai đoán được phản ứng của em cả. Lúc thì em nhanh như cắt, nhất là những lúc ba mẹ không cho làm cái gì mà vẫn muốn làm thì hành vi cực nhanh và chuẩn xác, ví dụ xé giấy hay vẽ bậy, khiến ba mẹ trở tay không kịp. Xong thì lỳ cái mặt ra và cất giọng rất khiêu khích “thấy chưa, con vẽ lên tường rồi đó, ha hà”. Nhưng bình thường thì em thong thả thôi rồi. Sáng đã vội mà em cứ nhẩn nha, hết ngồi săm soi cái quần đến mân mê cái áo. Hết ba thúc đến mẹ giục, em cứ như vịt nghe sấm, chẳng thèm đếm xỉa quan tâm, cứ việc em em làm, đồ em em chơi. Chơi với anh hai lúc thì nhũn như con chi chi, lúc thì đanh đá hết chỗ nói.

- Màu sắc yêu thích: tím. Tô màu biển em chọn màu tím. Uống nước trái cây em chọn chai nước nho màu tím. Mẹ hỏi em muốn quà sinh nhật gì, em bảo mua cho em búp bê màu tím. Đồ chơi của anh hai có tí màu tím vào là em nghiễm nhiêm tuyên bố cái này của con.

- Bài hát yêu thích: I’m yours của Jason Mraz (http://www.youtube.com/watch?v=20v6XxS9NBs). Một hôm đẹp trời mấy mẹ con chở nhau đi chơi, mẹ bật nhạc lên nghe. Bỗng em hỏi “bài này bài gì vậy mẹ?”. Mẹ thật sự không biết nên hỏi lại “con có biết không?”. Em bảo luôn “I’m yours. Ba nói như vậy đó”. Từ đó lúc nào em cũng đòi bật bài này.

- Món ăn yêu thích: cheese. Em có thể ăn cheese trừ bữa luôn. Vừa ăn vừa xuýt xoa khen ymmy. Ăn hết là tò tò theo anh hai xin miếng. Em cũng thích ăn bánh mỳ phết marmite (yeast extract), một thứ đắng đắng chát chát mà bên này người ta bảo hoặc mày rất nghiện hoặc mày rất sợ. Nhà mình chẳng ai mê cái món đấy cả trừ em.

- Em rất nhạy cảm với nóng và lạnh. Nước trái cây hay sữa lấy từ tủ lạnh ra đều phải vi sóng lên cho tan giá em mới uống. Đồ ăn hơi ấm một chút thôi em đút vào miệng lập tức lè ra ngay vì đối với em quá nóng.

- Thỉnh thoảng em cứ làm mẹ tan chảy thành nước vì những lời nói và hành động của em.

Hôm nọ em và mẹ đang chạy chơi ngoài đường thì em vấp ngã sóng soài, hai bàn tay chà xuống lòng đường bị trầy xước. Em muốn khóc lắm nhưng cứ mếu mếu cố nín. Mẹ xót quá lấy hai tay em áp vào má mẹ cho em đỡ đau. Bỗng em rút phắt tay lại phủi phủi vào nhau cho bụi đất rơi xuống rồi lại nhét vào hai má mẹ vào bảo “con sợ làm dơ má mẹ”. Yêu ghê không.

Hôm nay mẹ đi làm về mệt quá nằm vật ra sofa và hỏi “có ai lại thơm mẹ không nhỉ?”. Em đang mặc quần áo cho búp bê lập tức đứng dậy “Con sẽ” rồi lại thơm mẹ một cái dài. Xong lại hỏi “mẹ có muốn con thơm mẹ nhiều không?”. Tất nhiên là mẹ gật đầu. Thế là em thơm mẹ tới tấp lên má luôn. Đang mệt mà được ôm cái con heo tròn quay mát rượi, được thơm thít lên cái má phúng phính, được nhìn cái miệng cười tươi như hoa, ánh mắt lấp lánh. Hết cả mệt.

Mẹ bế em lên thì em dặn ngay “mẹ bế con một tí thôi không là mẹ sẽ bị mệt đó”. Nếu mẹ giả vờ bảo ôi mệt quá thì em lật đật tuột xuống ngay.

Mẹ ôm em thì thầm “mẹ yêu công chúa của mẹ nhiều lắm”, em cũng lập tức bảo “con yêu mẹ nhiều lắm” “thế à? nhiều như thế nào?” “nhiều như thế này này” vừa nói em vừa dang hai cánh tay ra thật rộng.

Sau đây là một vài tấm hình của em lúc nhỏ mà mỗi lần mẹ nhìn mẹ không nhịn được cười vì cái mặt em cau có khó tính:

DSC09232.jpg
IMG_2011.jpg
DSC09517.jpg
DSC09529.jpg

Nhưng em cũng có những lúc cười như nông dân được mùa:

DSC00985.jpg
DSC01269.jpg
DSC02910.jpg
DSC00498.jpg
DSC00446.jpg
DSC00440.jpg
DSC00437.jpg
DSC00142.jpg

Em cười rồi em lại khóc, trông cũng nhắng không chịu được:

DSC01599.jpg
DSC01598.jpg
DSC01597.jpg
DSC02900.jpg

Lần đầu tiên em ăn finger food, em nhè ra hết. Trông cái mặt em kìa, trắng bóc, tròn xoe, tóc lơ thơ, yêu thế không biết:

DSC01761.jpg
DSC01760.jpg
DSC01759.jpg
DSC01754.jpg

————————————————–
Bài này mẹ đã viết từ hôm sinh nhật em nhưng mãi hôm nay mới xong để post lên. Dù đang rất phê nhưng mẹ vẫn cố hoàn thành để làm quà tặng cho bà nội bà ngoại nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10.

Con trai của ba mẹ lớn nhiều rồi đấy

Lâu lắm lằm lăm rồi mẹ bận quá chẳng viết gì cho hai đứa được cả. Hôm nay mẹ tranh thủ vài dòng, tí nữa còn phải đi chuẩn bị cơm nước cho ngày mai và giặt đồ nữa. Mai là ngày ở nhà cuối cùng của kỳ nghỉ 10 ngày. Nghĩ đến lúc phải đi làm lại mà thấy ngán quá. Nhưng chỉ còn 1 tháng nữa thôi sẽ được về VN ăn Tết nên lại lên tinh thần ngay.

Kỳ nghỉ này hai đứa được sinh hoạt thả giàn. Tối 9, 10h mới lên giường. Sáng cả nhà nướng đến 10, 11h. Dậy ăn trưa, thêm bữa tối nữa là hết ngày. Nên ở nhà với ba mẹ mà các con không gầy đi mới là lạ. Bù lại hai đứa vui lắm, được tặng bao nhiêu quà, Giáng sinh có, năm mới có. Được ăn bao nhiêu tiệc tùng, được ăn kẹo nhiều hơn bình thường, và được xem phim thoải mái. Lúc nào xin làm gì ba mẹ đều cho ngay, không như ngày thường phải nghe điệp khúc “ăn nhanh còn đi học, mặc quần áo nhanh kẻo trễ giờ, bây giờ hết giờ chơi đến giờ ngủ, etc.”

Mùa giảm giá này mẹ mua cho cả nhà bao nhiêu quần áo mới. Nhất là hai đứa. Mọi năm mẹ tiếc tiền lắm, toàn sinh nhật ai tặng gì mặc nấy hoặc cho các con mặc đồ cũ. Năm nay mẹ đi mua sắm thấy cái gì đẹp cần thiết hợp lý vừa túi tiền là mẹ khuân về. Phần mẹ nghĩ mẹ đã đi làm. Tuy lương mẹ không đủ gửi trẻ hai đứa, có nghĩa là tài chính eo hẹp hơn, nhưng mẹ vẫn cảm thấy muốn tự thưởng cho ba mẹ và các con một chút. Phần mẹ nghĩ năm nay mẹ không tổ chức nhiều tiệc SN cho Duy nên tiền đó mẹ sẽ mua quần áo mới cho con. Thương Duy lắm, bé thế mà đã biết thích quần áo đẹp. Bình thường chẳng đòi hỏi gì đâu. Nhưng vừa rồi được mẹ mua cho cái áo body warmer (áo dày không tay mặc cho ấm bên trong) thì khoe suốt “mẹ Giang mua cho con áo đẹp tại vì con ngoan”. Hôm nay chọn mặc áo đấy đi chơi, còn đòi cởi áo lạnh ra “để mọi người nhìn thấy áo đẹp của con”. Mẹ cũng có cái áo như thế nên Duy càng thích, cứ so sánh “cái zip của con màu xanh giống zip của mẹ”. Vào nhà hàng đòi cởi khóa kéo nhưng vẫn khoác áo “cho giống mẹ”.

DSC_2386.jpg

Dạo này Duy ngoan lắm, biết nghe lời và suy nghĩ già dặn hẳn. Tính tình vui vẻ, sáng nào ngủ dậy cũng hát vang nhà. Sáng dậy tự chọn quần áo, tự mặc đồ và xếp pyjamas lẫn áo ngủ gọn gàng. Duy rất thích tham gia cùng mẹ nấu ăn, giúp mẹ xếp chén dĩa vào máy rửa chén. Duy cũng thích xem ba làm nhà, và giúp ba dọn dẹp nhà cửa. Việc gì Duy cũng làm vui vẻ. Nếu Duy đòi cái gì mà ba mẹ giải thích lý do vì sao không được Duy cũng hiểu và đồng ý ngay, không mè nheo khóc lóc như trước kia.

_DSC9818.jpg

Duy là một cậu bé tình cảm, thích được ôm ấp nựng nịu. Thấy mẹ lái xe đến khúc quẹo hai tay phải xoay bánh lái thì hỏi ngay “mẹ có mệt tay không?”. Mẹ lỡ va vào cái gì cũng hỏi thăm “mẹ có đau không?”. Mẹ bị đứt tay chảy máu thì đòi xem rồi thần mặt ra kiểu như mình cũng bị đau lắm.

Duy đặc biệt bênh em An. Mẹ mắng em là Duy cau mày lại đỏ mặt lên “con bực mình mẹ vì mẹ mắng em An”. Trăm lần như một, mẹ vừa mắng em vừa phải dỗ dành giải thích cho Duy vì sao. Mẹ mà mắng An oan thì chết với Duy, vì Duy sẽ hét gằn từng tiếng “em An không phải như vậy mà”. Được ai cho cái gì cũng xin thêm một cái cho em. Nếu chỉ có một cái thì chạy ngay ra ba mẹ nhờ bẻ đôi cho em một nửa. Mẹ rất thích thú khi quan sát cách Duy quan tâm bảo vệ An. Những lúc như vậy trong lòng mẹ lại dâng lên cảm giác tự hào vô cùng, và thấy quả là may mắn khi hai anh em gần tuổi nhau, chơi được cùng nhau và thân thiết với nhau.

Sleighing

Tuy thế hai anh em cũng hay chành chọe lắm. Duy thường hay thích chỉ đạo em, em mà làm trái ý là cáu lắm. Mà tính em thì mọi người biết rồi đấy, thích gì làm nấy. Thế nên hai anh em hay cãi nhau. Ba mẹ thường im lặng quan sát, khi nào thấy căng lắm như đánh nhau hay một đứa bị dồn nén quá mới nhẹ nhàng can thiệp (tuyệt đối không nên la mắng trong lúc này), còn thì chủ trương để bọn nó tự tìm cách giải quyết. Mà ba mẹ rút ra được cách can thiệp hiệu quả nhất là đánh lạc hướng một trong hai đứa, thường là cái đứa đang cáu kia. Làm thế vừa hai đứa cùng happy, lại dạy luôn chúng nó một bài học là lần sau không cần đối đầu mà có thể đánh lạc hướng đối phương để đạt được mục đích. Sau nhiều lần để hai anh em tự xử nhau thì hai đứa đều ít nhiều biết tự điều chỉnh mình khi chơi cùng nhau: anh muốn em làm gì thì kiên nhẫn năn nỉ em nhiều hơn, và em thì biết nghe lời anh hơn để anh đỡ cáu.

Tiếng Việt của Duy bây giờ vẫn tốt, nghĩa là nói chuyện với ba mẹ vẫn dùng tiếng Việt dễ dàng. Tuy nhiên bắt đầu xuất hiện những câu nói ngược kiểu như “ông già Noel đồ” (bộ quần áo đỏ của ông già Noel), “cái đẹp quần”, “đâu là ba?” (ba đâu?). Trong lúc nói chuyện, từ nào bí lại thay bằng tiếng Anh. Và đặc biệt là hai anh em mà chơi với nhau thì toàn tiếng Anh. Khi nào Duy hỏi ba mẹ bằng tiếng Anh thì mẹ lại giả vờ “con nói tiếng Anh mẹ chẳng hiểu gì cả, con nói thế nghĩa là gì?”.

DSC_2284.jpg

Khoản ăn uống của Duy thì vô cùng tuyệt vời. Cái gì cũng ăn, và lúc nào cũng thấy ngon miệng. Món nào không thích nhưng chỉ cần nghe mẹ bảo ăn món này bổ cái gì là vui vẻ ăn ngay. Duy đặc biệt thích đi ăn nhà hàng (chắc là giống mẹ, cái niềm vui mà từ ngày sống ở bên này một năm chỉ được vài lần thỏa mãn). Nhưng món ăn mẹ nấu ở nhà Duy cũng ủng hộ nhiệt tình. Mẹ bảo ba kỳ này về VN đi đâu cũng vác hai đứa theo, chủ yếu là để ba mẹ có cơ hội giải thích cho các con thật nhiều điều về quê hương, và một phần là để cho đi ăn ngoài thả giàn (tiền ăn một tháng bên này về nhà đi ăn quán cóc mỗi ngày chắc cũng chỉ thiếu chút đỉnh). Duy ăn cay rất giỏi, có thể ăn được hành sống trộn gỏi vẫn còn hăng, đậu phộng bọc mù tạt wasabi cũng ăn, gà Nando’s mức độ cay medium cũng chiến ngon lành, và rất thích ăn súp rắc tiêu giống ba.

Giao tiếp thì Duy không bằng An về khoản chủ động. An có thể lại bắt chuyện với người mới gặp một cách tự nhiên. Còn Duy thậm chí người ta lại hỏi chuyện Duy Duy cũng im tịt, mắt nhìn chỗ khác, mặt xịu xuống. Tuy nhiên dạo này con cũng tiến bộ nhiều lắm rồi. Mẹ bảo chào ai cũng đã chịu mở miệng chứ không chỉ vẫy tay như trước. Từ ngày nói được tiếng Anh Duy đã có bạn chơi cùng nên rất thích đi học. Ba mẹ đến đón còn buồn bực không chịu về. Mà lạ lắm, hễ có ba mẹ xuất hiện thì Duy lại trở thành một cậu bé vô cùng nhút nhát, đến không cả tạm biệt các cô. Mẹ bày tỏ lo ngại cho cái tính nhút nhát của Duy thì cô bảo Duy là một trong những bé hoạt bát nhất lớp, trò gì cũng tham gia nhiệt tình, rất thích hát hò nhảy múa và kể chuyện, và thường to mồm nhất lớp. Cô bảo từ ngày Duy đi học cả ngày thì Duy đã chui ra khỏi vỏ ốc của mình. Ở lớp Duy còn là người hay quan sát xem ai làm gì sai và đi mách cô!!!

Duy có tính dễ tự ái (giống y mẹ hồi nhỏ). Hễ ba mẹ hơi to tiếng là giận ngay. Nên bình thường ba mẹ phải cẩn thận lời ăn tiếng nói với Duy hơn với An. Muốn Duy làm gì cũng phải lựa lời chứ không ra lệnh khơi khơi được. Con trai mà hay tự ái thì thiệt thòi lắm con ơi. Để mẹ phải tìm hiểu xem cư xử thế nào với con cho hợp lý và giúp con cải thiện một chút cái tính này đây.

Từ ngày dọn sang nhà mới, nhà cửa chưa ổn định nên mẹ ít có thời gian ngồi học với Duy. Nhưng mẹ nhận thấy Duy thông minh và tiếp thu nhanh. Duy có trí nhớ tốt, nhớ rất dai những gì ba mẹ giải thích hay dặn dò. Lâu lân nhìn thấy hiện tượng gì lại đem trí nhớ ra giải thích làm ba mẹ ngạc nhiên thú vị.

DSC_2254.jpg

Có một sai lầm mà mẹ muốn kể ra đây cho những cô chú bạn mẹ sắp có baby thứ hai rút kinh nghiệm. Từ hồi có An tự nhiên mẹ cứ xem Duy đã là người lớn nên hễ thấy Duy nhõng nhẽo, không tự giác làm cái này cái kia, hay bướng bỉnh không nghe lời là mẹ sốt ruột cáu tiết hay mắng Duy. Thấy Duy bắt nạt em là mẹ cũng cáu nghĩ bụng sao là anh lớn mà lại đối xử với em như thế không biết tội em. Hồi đấy mẹ hay cáu Duy nên Duy cũng hay cáu An, cáu mẹ lắm. Tính Duy càng lúc càng chướng chứ không tốt lên tẹo nào. Thậm chí có lúc mẹ stressed quá phải đi nhờ tư vấn. Mãi sau này mẹ mới nghiệm ra, nói cho cùng thì Duy mới 3-4 tuổi, còn bé lắm, hành vi của Duy hoàn toàn bình thường đối với một cậu bé tuổi ấy, và mẹ đã quá khắt khe với Duy. Thông thoáng được thế thì mẹ hối hận lắm, vì đã gián tiếp làm cuộc sống của con ngột ngạt. Từ đấy mẹ rộng lượng kiên nhẫn với Duy hơn hẳn. Mỗi khi Duy lên cơn bướng mẹ đều ôm Duy vào lòng và bảo “dù con có hư thế nào thì mẹ vẫn yêu thương con nhiều lắm, nhưng nếu con làm như lời mẹ dặn thì mẹ sẽ rất vui”. Và phần thưởng mà mẹ không ngờ tới, ấy là thái độ tích cực của mẹ được Duy đáp lại bằng việc con ngày càng happy, càng cởi mở, nghe lời nhiều hơn, và rộng lượng hơn với ba mẹ và em. Và con cũng tự giác làm nhiều việc mà trước kia mẹ phải la mắng còn con thì làm trong ức chế và nước mắt. Thế có tuyệt vời không. Giờ mẹ mới hiểu vì sao cô Ngọc bảo mẹ có An sớm là tội nghiệp Duy. Cô Ngọc quả là nhìn xa trông rộng.

Chắc là còn nhiều điều nữa về Duy mà mẹ kể sót. Nhưng trên đây cũng khá đầy đủ rồi đấy ạ. Nhắn mẹ Nolfi là việc dạy con nói tiếng Việt chắc “dục tốc bất đạt” mẹ Nolfi ạ. Ngày xưa khi An sinh ra là Duy đã gần 2t mà nói vẫn như người câm, u ơ nhiều lắm. Nolfi là con trai, lại là con đầu, và sống trong môi trường hai thứ tiếng thì chậm nói là hoàn toàn bình thường. Em cứ nói chuyện với Nolfi nhiều nhiều, không cần chủ đề gì đặc biệt, chỉ cần chú ý mỗi khi ở gần con thì giải thích cho con mẹ đang làm gì, vì sao mẹ làm thế là đủ. Dần dần con sẽ pick up đấy. Sorry em giờ chị mới nhớ ra câu hỏi của em.

An tự mang giày

29/05/2009: An put on her ballet-type shoes all by herself (although she did put them on the wrong feet). She is 20 months old.