Tag Archive for 'tính cách'

Page 2 of 9

Kể chuyện một chút

DSC_0870.jpg

Từ ngày An đi học, mẹ chẳng còn những niềm vui nho nhỏ khi được nghe giọng nói líu lo nhão nhoẹt của con, được bật cười khi con nói những câu thật đáo để. Tiếng Việt của con bây giờ chắc là dậm chân tại chỗ. Bù lại, tiếng Anh của con tiến bộ rõ rệt, và mức độ đáo để thì càng ngày càng tăng mới chết chứ.

Mẹ chỉ kể ra đây một vài ví dụ nhỏ thôi. An đòi ba làm gì đó mà ba bảo “No con”. An lập tức gào lên “Don’t say No!”.

Hôm nọ chị Mỹ Tâm đến chơi nhà. Duy và An muốn rủ Mỹ Tâm lên lầu chơi lắm, nhưng rủ rê hoài Mỹ Tâm không chịu. Mà An giỏi lắm, biết năn nỉ nữa cơ, cứ lẽo đẽo đi theo chị bảo “Mỹ Tâm lên lầu chơi có Minh Duy và Minh An nữa nè”. Một lúc nản quá An lầm bầm “I hate you”, mặt mày rất lỳ lợm. Khỏi phải nói mắt ba mắt mẹ cứ vẹt cả ra.

Một hôm khác, chẳng biết hai anh em chơi với nhau thế nào mà ba nghe An bảo Duy “I hit you hard”. Sợ chưa?

And the sweets

Ngoài ra An nói được những câu phức tạp diễn tả nhiều sự việc lắm. Lúc nãy An xỏ hai tay vào hai chiếc dép của mẹ rồi vừa vỗ tay vừa giải thích “I put your shoes on and I do this”. Duy nhờ An làm gì đấy thì An dài giọng lảnh lót “In a minuuute!”. An còn ghép động từ với giới từ khác nhau và ngẫu nhiên tạo ra từ mới. Đang nằm trên giường An bỗng ngồi dậy rồi mách mẹ “I lie up“. Mẹ chẳng hiểu gì hỏi lại “Con làm gì?”. An lại nằm xuống và bảo “I lie down” rồi ngồi dậy “I lie up”. Lúc ông chủ nhà đến chơi, cả nhà tập trung dưới bếp, An chạy ra mách mẹ “everyone is out here, funny isn’t it?”, còn dùng cả câu hỏi đuôi làm mẹ giật cả mình.

Hôm qua đi học về An có một con nhện nhựa cài trên tóc. Mẹ thấy dễ thương bèn bảo ba “Look what she’s got on her hair” (phải nói bằng tiếng Anh kẻo sợ An nghe thấy lại lôi tuột con nhện xuống vứt đi). Không ngờ An lập tức chu mỏ “các cô cài lên tóc cho Ang đó”, nói rồi nghiêng nghiêng cái đầu mắt chớp chớp rất ta đây.

Helping mom out with carving the pumkin
Duy's pumkin with one tooth missing

An ở lớp thì quảng giao thôi rồi. Từ hồi mới đi học An đã nhớ tên tất cả các bạn và các cô trong lớp. Mẹ đưa An đến lớp thấy An hết nhào vào ôm cô này đến cô kia ra chiều mừng rỡ lắm. Đấy là chưa kể An còn quen tất cả các cô ở lớp khác nữa, từ tầng trên đến tầng dưới, từ lớp anh hai cho đến lớp em bé luôn. Các cô rất thích gọi tên An, vì An hay nhảy nhót mừng rỡ, hello loạn xạ, và chạy lại húc đầu vào chân cô rất thân thiện. Chưa hết, An còn nói chuyện với cả bố mẹ của các bạn mới kinh chứ. Hôm nọ mẹ đến đón thấy An đang chỉ cho chú kia cái móc treo đồ của An và bảo “this is Ang”. Nói xong An nằm lăn ra đất vì xấu hổ (chẳng biết vì sao). Mẹ bèn giải thích “she’s a little bit shy there”. Chú ấy bèn bảo “cái gì, cô bé này bình thường có hay mắc cỡ đâu, toàn lại nói chuyện với tao thôi”. Một chú cùng văn phòng với ba cũng quen An vì An hay chào chú.

We've got a treat

Hôm nọ mẹ mang An và Duy đến văn phòng. An gặp ai cũng chào dõng dạc “hello Judy, hello Jan”. Duy thì đứng nhìn người ta trân trối, hai tay vặn vào nhau, mẹ nhắc mãi mới lí nhí hello. Hai đứa đi rồi Duy được khen “rất đẹp trai” và An “so adorable”. Rồi mọi người hỏi An tên gì, bao nhiêu tuổi, đi học ở đâu. Nói chung mọi người giành cho An một sự quan tâm khá đặc biệt. Thật ra ở bên này người ta cũng lịch sự lắm. Mình mang con đến thì người ta ra khen lấy lệ vài câu. Nhưng rõ ràng với An người ta quan tâm thật sự, vì mãi sau còn chặn mẹ lại để hỏi về An, mà lại chẳng hỏi về Duy một câu nào.

And we're very happy

Đi ngoài đường Duy và An hay nhún nhảy ca hát. Duy làm gì An cũng bắt chước. Duy chạy hai tay vung vẩy An cũng vừa chạy vừa khoắng tay loạn xạ, trông cứ như đánh nhau. Duy giang hai chân nhảy qua vũng nước An cũng cố xoạc hai chân hết cỡ nhưng chân ngắn người nặng có nhảy được đâu, đành ục ịch chạy qua. Nhưng khác với Duy vừa chạy nhảy ca hát vừa chẳng thèm nhìn ai, An thì ai nhìn cũng cười toe toét tay giơ lên vẫy chào tận mặt người ta. Mà An đi ngoài đường lúc nào cũng có người nhìn theo. Ba bảo An là “headturner”.

Maybe a little bit too happy

Nhân tiện bỏ nhỏ những ai chưa có máy rửa chén thì cân nhắc mua một cái, ai có máy rồi thì cố gắng tận dụng: hôm nay bác Đông đọc hướng dẫn sử dụng máy và thông báo là chế độ rửa eco 50độ (nhà mình toàn dùng chế độ này, rửa sạch lắm ạ) chỉ tốn 10l nước và 0.98kw/h. Để mọi người dễ hình dung, mỗi lần đánh răng nếu không tắt vòi nước thì 5 phút sẽ mất 9l nước. Nhưng vậy mỗi lần rửa chén bằng tay chắc chắn mất nhiều hơn 10l. Còn 0.98kw/h có giá là 12p (3600đ) bao gồm cả VAT. Vậy thì tội gì không dùng máy rửa chén, dành thời gian quý giá ngồi viết blog phải không ạ?

Cảm động lắm và An tròn 23 tháng

Cứ mỗi khi mẹ cháu có nỗi lòng gì là lại có cả nhà nhảy vào chia sẻ. Mẹ cháu cảm động lắm. Cám ơn cả nhà nhiều. Nhắn Nhím mẹ: em là không có sợ ma đâu nhé. Lêu lêu chị.

Hôm nay Minh An tròn 23 tháng. Bà nội và các “độc giả” giục giã mẹ viết chút gì đó cho con. Bận lắm nhưng dẹp qua một bên để viết vài dòng cho con vậy.

IMG_5016.jpg

Dạo này con gái cãi ba mẹ leo lẻo, cãi nhau với anh hai thì thành bậc thầy. Cứ ba mẹ hay anh nói câu gì, nhiều khi chẳng liên quan đến em, em cũng lặp lại y chang nhưng ba mẹ bảo không thì em thêm thành có, bảo có thì chữa thành không. Ba mẹ thì chẳng sao, nhưng anh hai cứ nổi đóa lên vì nghĩ em đang gây sự với mình. Nói chung cũng nhờ có anh hai mà ngôn ngữ của An phát triển rất nhanh, rất là “đối thoại” (conversational).

An có một vài nỗi sợ rất buồn cười. Đang tắm mà thấy tóc dính vào bụng thì hét ầm lên “tóc, tóc dính bụng con, mẹ, mẹ lấy ra giùm con”. Đi ngoài đường nghe tiếng máy bay trên trời thì chạy quắn đ*t. Hồi nọ ông chủ nhà có cho một con khỉ, cứ hễ bị quăng xuống đất thì kêu thảm thiết. Mỗi khi con khỉ kêu thì An cũng òa lên khóc nức nở. Lúc nào thấy con khỉ An cũng mếu máo bảo mẹ “mẹ cất con khỉ vào tủ đi mẹ”.

_DSC0991.jpg

Con người An là tổng hợp của những điều trái ngược. Chắc vì thế nên An rất thú vị. An có thể rất là bạo lực, chuyên cầm cây đánh Duy. Nhưng búp bê đang ngồi xe đẩy bị ngã úp mặt xuống đất thì An cũng òa lên khóc không dỗ được., vừa khóc vừa nghẹn ngào “búp bê bị ngã xuống đất rồi”. Mẹ phải nhặt búp bê lên nựng nịu hôn hít thì An mới nín.

An cũng biết điều lắm, thứ gì của Duy mà đụng vào thì chỉ cần Duy dặng hắng một tiếng là cun cút trả lại ngay. Thế nhưng lại thường xuyên cà khịa với Duy, chọc cho Duy giận. Duy mà giận hét lên một tiếng thì lại sợ xanh mặt. Thế mà chẳng lần nào chừa, toàn đi gây sự trước.

An bướng lắm, muốn An làm cái gì mà An không thích thì khó mà cưỡng ép. Khó vì miệng An thì to, hét như cái còi, cộng thêm hai tay vừa khỏe vừa chống đỡ nhanh thoăn thoắt, mẹ kiểm soát không kịp. Nhưng chỉ cần ngồi xuống giải thích ngọn ngành cho An hiểu thì An hợp tác còn thiện chí hơn cả Duy. Khổ là không phải lúc nào cũng có thời gian mà ngồi giải thích.

An thuộc loại mạnh dạn, cái gì cũng muốn thử, muốn bắt chước Duy. Từ leo trèo, ăn uống, chạy nhảy đến làm việc (giúp mẹ hay tập chơi một trò mới). Nói chung mẹ nghĩ sau này An lớn lên sẽ là một cô gái chủ động đối với cuộc sống của mình. Cái này mẹ thích nhất.

_DSC0957.jpg
_DSC0965.jpg
_DSC0963.jpg
_DSC0970.jpg
_DSC0969.jpg

Chủ nhật nào ba mẹ cũng cho hai anh em đi bơi. Dạo đầu mới bơi thì nước chui vào miệng bao nhiêu An nuốt bấy nhiêu. Đến nỗi vào tắm xong đứng thay đồ mà An phải tè đến 3 bãi liên tục ra ghế của người ta. Bây giờ thì An dạn nước lắm rồi, bơi mà mặt mày cứ tỉnh bơ, nước vào miệng lại phun ra phèo phèo. Thậm chí còn tự cúi đầu xuống hớp miếng nước, ngẩng lên phun cái phẹt vào mặt mẹ nữa chứ.

Từ ngày hồ bơi gần nhà cấm dùng phao tròn (ring), ba mẹ mua cho Duy cặp phao tay. Ngày đầu tiên mẹ hồi hộp lắm, dặn dò Duy “hôm nay con dùng phao tay, sẽ khó bơi hơn phao tròn, nhưng con sẽ nhanh biết bơi hơn. Nếu có uống nước cũng không sao con nhé, cho đỡ khát thôi mà”. Không ngờ xuống nước chỉ vài phút mẹ đã thấy Duy bơi một đằng, ba đứng một nẻo. Mẹ tự hào quá đỗi.

Đúng hôm đấy có chú Việt cùng đi bơi. Chắc thấy An không có phao tội nghiệp quá nên hôm sau chú mang đến tặng An một bộ phao tay Disney và một cái phao dài. Ba mẹ bảo nhau “làm sao mà An đủ khỏe để bơi với phao tay được”. Hóa ra ba mẹ lầm to. Xuống nước chỉ một tẹo là An đã không cho ba mẹ giữ ngang eo, rồi cứ thế An nhởn nhơ bơi lội một mình. Mà An thông minh cực. Mẹ bảo “con đừng bơi đứng, nằm ra đi”. Thế là An lập tức nâng mông lên, lưng song song mặt nước. Duy thì phải mất 3 lần đi bơi mới thuần thục động tác này.

IMG_4961.jpg

Vòng cổ An làm với mẹ

Bây giờ ba mẹ thảnh thơi và an tâm lắm. Các con đeo phao tròn còn sợ tuột xuống nước, chứ đeo phao tay thì chẳng thể tuột đi đâu được cả. Khi nào bọn chúng nó quen bơi phao tay rồi, ba mẹ sẽ xì phao dần dần xem có biết tự bơi không.

Tiếng Anh của An bây giờ cũng khá lắm. Anh hai nói gì cũng lặp lại chính xác, kể cả âm “s” số nhiều. Thậm chí còn cãi nhau với Duy bằng tiếng Anh (An biết thay yes bằng no, thay Duy bằng An). Duy bảo “tidy up time” thì An trả treo “NO tidy up time”. Ở trường các cô nói gì cũng hiểu. An biết nói những mẫu câu thông dụng như “wash your hands”, “time to go to sleep mummy”. An cũng biết ghép màu vào với vật thể “green circle”, “red aeroplane”.

Từ hôm mẹ báo cáo An biết gọi mẹ khi mắc i thì cho đến nay mới có một sự cố xảy ra. Còn lại lần nào cũng gọi mẹ kịp lúc. Riêng phần tè thì vẫn còn phải cố gắng nhiều.

IMG_5017.jpg

Có một điều lạ là An không xinh nhưng lại được khen rất nhiều. Người quen đã rồi mà người lạ cũng thế. Người lạ không phải khen xã giao đâu, khen thật luôn đó. Mẹ nói thế là vì người ta khen đi khen lại mấy lần. Đi ra gặp đã khen. Đi vào gặp lại khen. Mẹ phổng mũi lắm.

Chuyện dài kỳ về MA – kỳ 3: con vẹt đáng yêu

_DSC9909.jpg

Dạo này con gái nói nhiều quá, mẹ ghi chép vào file word không thôi cũng đã mệt rồi, chẳng có đủ thời gian mà viết thành blog nữa. Mẹ bắt đầu viết từ lúc con 13 tháng, khi nào con nói gì hay hay thì viết, mỗi lần chỉ vài ba câu ngắn gọn, thế mà cũng đã được 10 trang giấy. Hôm nay mẹ lấy hết can đảm (nhịn bớt một tập phim cũng đòi hỏi nghị lực phết) để ngồi ghi lại những điều con nói, kẻo ông bà nội ngoại cứ giục giã.

Trước tiên mẹ phải khoe là An đã gọi tên được rất nhiều màu sắc. Từ hôm 18 tháng mẹ khoe An gọi tên được 3 màu đỏ, cam và xanh dương thì ngay hôm sau đó mẹ ngạc nhiên phát hiện ra con gọi tên được bao nhiêu màu khác nữa: hồng, tím, nâu, trắng, đen, vàng, xanh lá cây, xám. Có một dạo mẹ dạy An hoài không vào, mẹ còn tưởng trẻ con tuổi này bị mù màu ấy chứ. Bây giờ đi đâu thấy gì An cũng reo lên “màu vàng nè mẹ”, “màu xanh lá cây”, “màu cam”…

Đọc chuyện về An, mọi người cứ tưởng tượng kèm theo một giọng nói tưng tửng, y như cái mặt của An vậy. An có thể hét toáng lên đấy, nhưng chỉ một tích tắc sau cái giọng lại tỉnh bơ như không. Ba bảo An “rất animated” (nhắng nhít) vì trạng thái cảm xúc thay đổi như chong chóng của em.

_DSC9817.jpg

Con nhắng:

An dở quyển truyện ra:
- Con sư tử ơi, con gấu ơi, con khỉ ơi, con cá sấu ơi…
- (Mẹ cắt ngang) Minh An ơi
- Con mẹ ơi!!!

An chơi chán không biết làm gì ra đứng giữa nhà nhìn mẹ hét ầm ĩ rồi tỉnh bơ:
- An la mẹ
Nhìn thấy cái áo mẹ để bên cạnh lại hét:
- An la áo mẹ
Rồi tiếp tục nhìn một vòng quanh nhà vừa hét vừa mách:
- An la nước, An la ô tô, An la bàn…

Đang đi ngoài đường, nghe anh hai hỏi “hoa ở đâu mẹ?” An bon chen:
- An chỉ cho, An CHỈ CHO (hét to).
- An chỉ đi con, hoa ở đâu?
- (Suy nghĩ một chút) Không biết, mất rồi.

Đang uống nước An làm rớt ly xuống bàn, ngẩng lên nhìn mẹ mắt tròn xoe “Chết cha rồi mẹ”. Đó là ngày xưa, còn bây giờ thì “An lỡ tay, An LỠ TAY” (vừa nói vừa quát).

Thấy Duy phun nước bọt phì phì, An vừa nhìn mẹ cười hạ hạ vừa nói “Mắc cười quá à mẹ”. Xong lại tiếp tục rặn cười hạ hạ rất là nhạt nhẽo.

Desert with orange

Chuyện bốc mùi

Mẹ chạy vào toilet. An lật đật đi theo.
- Mẹ tè nè.
- (Mẹ đứng dậy. An lập tức cúi nhìn vào bồn cầu rồi buông thõng) Dơ quá!

An ngồi bô rặn mặt đỏ tía tai. Xong việc An kêu toáng lên:
- Xong mời, xong mời.
- Con rặn nữa đi.
- (Rặn “ịch ịch” rồi nhăn mũi) Thối quá à mẹ. Xong mời mà. An giỏi không?

Sáng vào toilet nhìn thấy ba An liền hô hoán “ba đi tè nè mẹ ơi”.

Duy “bùm” một phát rồi méc ba mẹ “đánh dắm, Duy đánh dắm”. An đứng gần nghe được vội vỗ ngực “An trước, An trước”. Bon chen không tưởng được.

Chị Thanh đang ngồi chơi bỗng đứng dậy đi mất. An nhìn theo đầy hiểu biết “chị Thanh đi i rồi”.

DSC00379.jpg

Tiếng Anh nha

Mẹ cho An vào toilet công cộng thay tã. Nhìn thấy khung cảnh lạ lẫm lại bị đặt nằm ngửa nên An lo lắng:
- E e e
- (Mẹ chưa kịp nói gì thì An đã véo von) it’s ok, don’t worry! (không sao đâu, đừng lo) (Mẹ ngất, vì chưa nói thế với con gái bao giờ)

Hai ba con đang ở trong phòng, nghe tiếng Duy hút sữa rột rột ngoài này (uống cạn ly), An từ trong phòng reo lên “number one, hai uống hết sữa rồi ớ”.

Đến cửa lớp, mẹ đứng đợi An mãi tít phía xa. Thấy mẹ nhìn An chạy lạch bạch, vừa chạy vừa nói “come on” (nhanh nào). Có cô ra mở cửa, An dõng dạc “thank you”.

An dốc ngược hộp đựng bộ ấm trà rơi loang xoảng xuống đất rồi kêu “oh deeaaarrrrr” (trời đất ơi).

Nhìn hình chỉ “monkey”, “airplane”, “baby”. Mấy từ này An học được ở lớp.

_DSC9388.jpg

Suốt ngày thắc mắc:

Mẹ đọc truyện An nghe:
- Đây là cô bé quàng khăn đỏ, giống An vậy đó.
- Tại sao? Tại sao vậy mẹ?
- Tại vì cô bé mặc áo choàng màu đỏ, giống áo choàng của An.

Thấy ba đậu xe lại rồi mở cửa ra và đi mất:
- Ba đi đâu dzợ mẹ?
- Ba đi rút tiền.
- Làm gì?
- Rút tiền mua nước.
- Tại sao mẹ?
- Phải có tiền mới mua nước được con ạ.
- Mua nước gì?
- Mua nước để mang đến sinh nhật.
- Sinh nhật ai?
- Sinh nhật anh An con cô Hương bác Mẫn con nhớ không?
- (Lẩm bẩm hát) Mừng ngày sinh nhật đáng yêu.

Cầm cái phao lên “phao của ai dzợ mẹ?”. Nghe tiếng nhạc “ai hát dzợ?”. Đi ngoài đường, mẹ gặp bạn nói chuyện “cô nói gì dzợ mẹ?”.

_DSC9646.jpg

Ba trợn ba trạo::

Duy ăn bánh mỳ, An tò tò đi theo “Miếng coi! Miếng coi! (thấy Duy vẫn đi một mách) Cho mượn bánh mỳ cái! Ăn với!”.

An và mẹ đi chơi về, mẹ lái xe vào sân, An reo lên:
- Sắp về đến nhà rồi. (Bỗng đổi ý) An muống đi chơi mà. (Thấy mẹ không nói gì) BIẾT KHÔNG???

Mách ba “Daddy ơi làm đổ sữa hết rồi, biết không?”

Sáng ba ra phòng khách, dẫm phải đồ chơi
- Ouch!
- (Duy rất quan tâm) Ba bị sao vậy ba?
- Các con bày đồ chơi khắp nhà ba dẫm phải đau quá.
– Em An đổ ra đó.
– (An từ phòng trong hớt hải chạy ra xua tay lia lịa) Hai đừng nói như vậy, hai đừng nói nữa.

Chị Thanh mắng yêu:
- An giang hồ quá.
- Đâu có đâu.

Chẳng biết An bực mình cái gì mà thẳng tay quăng đồ chơi xuống sàn. Quăng xong thấy cả ba lẫn mẹ đứng nhìn nghiêm khắc An ngang tàng:
- An quăng LUÔN! (ba mẹ không nói gì) An quăng HẾT! (ba mẹ vẫn không nói gì) An quăng ĐÓ! (ngoảy đít bỏ đi chỗ khác).

Mẹ vừa thay tã cho An vừa mắng:
- An i ra tã hư quá
– (Không hài lòng) eeeeeeeeeeee
– An i ra tã đó, vậy là hư nha.
– (Nhăn nhó) Đừng nói nữa mà
– Vậy lần sau An nhớ gọi mẹ cho i vào bô cho ngoan nha
– eeeeee, KHÔNG THÍCH NGOAN MÀ!!!

Đi chơi với mẹ, đến chỗ cái cửa có mấy người đang đứng làm An và mẹ phải đợi, An dậm chân “đi đi, ĐI ĐI”.

_DSC9634.jpg

Con chó con đang cấu cổ anh hai này

Bắt chước người lớn:

An vào nhà tắm tự cộc đầu vào cửa kính rầm rầm, rồi quay lại nhìn mẹ nghiêm giọng “vỡ, Ang”.

Thấy Duy mè nheo ba mẹ An dài giọng “mệt quá đi thôi, hư quáaaaaa”.

Duy thổi còi liên tục, An phàn nàn “điếc tai quá à”.

Thấy miếng chuối dính tay:
- Cái gì đây mẹ?
- Chuối đấy con.
- (Lẩm bẩm) Con ăn đi.

Mẹ đang xào nấu, An lại ôm chân:
- Muống ăng, muống ăng.
- Từ từ đã. Mẹ đang nấu này con.
- (Tự nhủ) Đợi mẹ chút xíu. Nấu xong đã.

_DSC9531.jpg

An tình cảm lắm:

Thỉnh thoảng lại áp má vào tay ba “An thương ba, An sờ ba”.

Rất thích sờ soạng những chỗ da thịt không có quần áo, ví dụ lật áo mẹ lên nằm gối đầu lên bụng mẹ. Thò tay vào sau lưng áo mẹ. Vuốt má hôn hít anh hai. Sờ đùi ba.

Ngồi xem An ăn sáng đáng yêu quá, mẹ cúi nhìn vào mắt An thì thầm “mẹ yêu An lắm”, rồi thấy cái cổ tay tròn trịa mũm mĩm của em mẹ bảo “cho mẹ xin cái tay mẹ thơm miếng nào”. An nãy giờ mặt vẫn tỉnh bơ xem mẹ làm trò, vừa lúc mẹ thơm tay xong liền nheo mắt “mẹ dễ thương quá!” rồi cười khoái chí.

Mẹ ngủ dậy chưa kịp đeo kính:
- Kính mẹ đâu rồi. (chạy vào phòng tìm kính cho mẹ). Kính mẹ đây rồi. (đeo vào cho mẹ) Mẹ xinh! (Chả biết ai dạy).

_DSC9509.jpg

Tưởng tượng:

Giở quyển truyện ra, thấy hình sư tử nhắm mắt “sư tử ngủ rồi hả, sư tử dậy đi, ăn sáng nào, không ăn hả, tại sao?”. Một lần khác “con chuột ơi, xuống đây chơi đi”.

An nhìn thấy bóng mẹ và bóng An trên tường, chỉ “Ang nè, mẹ nè”.

Cầm máy bay đưa qua đưa lại “bay lên trời, bay lên trời”, rồi rà máy bay xuống chân “bay lên quần, bay lên quần”.

An dí miếng mận vào miệng chú Bob the Builder bảo “ăn mận đi, chú ăn mận đi. Không ăn hả? Xao dzợ? Không ăn hả?”

_DSC9499.jpg

Con chim hay hót:

An rất hay nghêu ngao hát. Bây giờ An hát được khá nhiều bài, cả tiếng Anh lẫn tiếng Việt. Thỉnh thoảng không thích hát thì An đọc bài hát thành văn nói, hoặc xuyên tạc. Ví dụ cầm cái túi lên An hát theo điệu bài “Old McDonald”: tui tui tui tui tui tui đầy, đấy đấy đây đây đầy.

Trong đoạn phim này An hát broken “Brahm’s Lullaby” sau khi đã hát trọn vẹn bài “Con cò bé bé” mà mẹ không kịp quay: