Tag Archive for 'trò chơi'

Ra vườn

DSC_0329.jpg

Từ lúc xuân đến, chiều nào mẹ cũng cho hai anh em ra vườn chạy nhảy vận động, tối về ăn cơm cho ngon miệng. Với lại từ hồi 3t MD chẳng còn ngủ trưa nữa nên cả chiều ở trong nhà thì bí bách lắm.

Thời gian đầu cho các con ra vườn mẹ phải nghĩ ra đủ thứ trò vận động, nào là đố ai bắt được mẹ, đố ai chạy được theo hình số 8, nào là cùng chơi rồng rắn lên mây dù mẹ chỉ còn nhớ lõm bõm bài vè nên cải biên tùm lum.

Có một trò liên quan đến xe lửa nên MD rất thích. Ấy là MD làm chú lái tàu, thổi còi miệng “tchoooo tchoooo tchoooo” báo hiệu tàu chuyển bánh. Rồi đến mẹ vừa đọc bài vè vừa hướng dẫn cho đoàn tàu tăng dần tốc độ. Mọi người thử vừa đọc bài này vừa chơi với con xem chúng nó có thích không nhé. Câu đầu đi chậm thôi, câu sau nhanh hơn một chút, đến câu cuối cùng thì gần như chạy, trẻ con sẽ rất phấn khích.

Tchooooo tchooooo tchooooo
Coffee – coffee – coffee
Cheese and biscuit – cheese and biscuit – cheese and biscuit
Chocolate pudding – chocolate pudding – chocolate pudding
Bangers and mash – bangers and mash – bangers and mash

Bây giờ ba mẹ đã sắm được cho Duy An một cái sand pit và một cái cầu trượt, lại mua thêm bóng và vòng (hula hoop) nên các con thoải mái vận động luôn. Duy chơi bắt bóng với mẹ đã khá thành thạo rồi, dù lúc nào bắt trượt thì nhăn nhó ghê lắm, làm mẹ cứ phải xin lỗi là tại mẹ ném không giỏi. Rồi mẹ sẽ luyện cho hai anh em ném bóng qua vòng, và ném bóng vào rổ. Mẹ thấy đấy là mấy nội dung mà trẻ 3-4 tuổi phải thành thạo.

_DSC9447.jpg
_DSC9442.jpg

An chưa biết chơi cát, toàn bốc cát bỏ lên đầu anh hai với tự bỏ lên đầu mình. Chán thì lại bốc cát bỏ lên chân, lên vớ. Rồi thì bỏ ra ngoài bãi cỏ. Duy đã biết xây lâu đài và cắm cờ lên đó.

_DSC9160.jpg

Chị Thanh nghỉ Phục sinh xuống chơi với các em nè

Cầu trượt thì An rất hăm hở leo lên nhưng lại cứ ngồi ì trên cao không chịu trượt xuống. Phải đến khi nào tay nắm thành cầu mỏi quá bị tuột ra thì An mới miễn cưỡng lao xuống. Ra ngoài công viên An chuyên gia làm ùn tắc giao thông một đống phía sau vì cái tội leo lên đến nơi rồi ngồi trên đó run cầy sấy. Nhát ơi là nhát.

_DSC9440.jpg

Thôi trượt xuống đi nàng

Easter Sunday

Sáng chủ nhật lễ Phục Sinh, ông chủ nhà Jim gõ cửa cộc cộc “Happy Easter” và thông báo cuộc săn trứng (eggs hunting) bắt đầu. Đây là một hoạt động truyền thống dành cho trẻ em vào dịp lễ Phục sinh (lễ mừng Chúa Jesus sống lại). Duy và An nai nịt sẵn sàng, mỗi đứa cầm một cái giỏ hăm hở đi săn trứng.

_DSC9197.jpg

Giỏ này tối qua ông bà chủ nhà đã bí mật gửi cho ba mẹ. Giỏ rất đẹp, trong giỏ lại có bao nhiêu là trứng mà mẹ phải dấu đi hết.

_DSC9257.jpg

Cứ tưởng ông bà dấu trứng cho các cháu của ông bà đi săn, tiện thể dấu luôn cho Duy An. Hóa ra hai đứa cháu của ông bà bị dị ứng sữa nên ông bà làm cái này chỉ là dành cho Duy và An mà thôi. Cảm động thật.

Vừa ra cửa đã có một con thỏ canh một đàn trứng đợi sẵn.

_DSC9192.jpg

Ngoài vườn cũng có bao nhiêu là trứng.

_DSC9200.jpg
_DSC9204.jpg

An ngố tàu, toàn lấy trứng trong giỏ ra xếp dưới đất. Duy chăm chỉ và rất hào hứng nên tìm được bao nhiêu. Thỉnh thoảng lại chạy về chia thêm vào giỏ em vài quả. Anh hai đáng yêu thật.

_DSC9202.jpg

Chiến lợi phẩm của Duy và An đây:

_DSC9215.jpg
_DSC9218.jpg

An cười được mùa:

_DSC9211.jpg

Duy dễ thương lắm, bảo với mẹ “Mình mang đến cho chú Việt ba quả trứng nha mẹ” khi biết cả nhà chuẩn bị đi dự lễ Baptism của chú. Rồi một chút sau Duy thêm “mang cho chú Anh ba quả nữa nha” vì nhớ ra chú Hoàng Anh ở cùng nhà chú Việt.

Lễ rửa tội của chú Việt diễn ra khá thú vị. Thú vị nhất là đoạn chú ấy bị nhúng cả người xuống lòng sông Itchen lạnh ngắt để gia nhập đạo Thiên Chúa Giáo. Nhìn chú ấy “run rẩy” đi xuống sông cùng với hai vị cha xứ xốc nách hai bên mà mẹ thấy rùng mình, tưởng như mình đang xem một cảnh hành hình nào đó hihi.

_DSC9238.jpg
_DSC9240.jpg

Chú Việt bỏ chạy mất cả dép ấy nhỉ

Anyway we are proud of you Timothy Hải Việt, as we could not picture ourselves doing what you did. And congratulations on your newest belief in God.

Chiều đến cả nhà sang cô Hạnh chú Cường mừng sinh nhật cô.

DSC_0299.jpg

Đây là hai nhân vật chính của buổi BBQ:

Cường Hạnh

Cả hội hô hào “hôn đi hôn đi hôn đi”. Chú Cường liếc sang cô Hạnh, khoái chí lắm nhưng ngoài mặt giả kiêu “hôn gì mà hôn, hôn thì phải hôn môi chứ”. Cô Hạnh trong bụng nghĩ thầm “eo ôi ngượng chết” nhưng lại nhảy lên bá cổ chú Cường định cho một quả vào má. Không dè chú ấy bất ngờ quá dãy nảy ra. Thế là cô Hạnh la oe óe “đấy mọi người thấy không”. Còn chú Cường vừa cười vừa ngượng “ơ cái cô này”.

DSC_0306.jpg

Tất nhiên cuối cùng thì kết thúc cũng có hậu:

DSC_0308.jpg

Đoạn này là chị kể phục vụ em Thư đấy nhé.

Suốt buổi MD được cô Hạnh em họ chú Trung chơi cùng nên rất thích. Về nhà Duy cứ bảo “con thích cô Hạnh sang chơi với con”. Thế là chia tay cô Thư chưa được nửa tháng, Duy đã có “người yêu” mới rồi. Cô Thư có chạnh lòng không nhỉ?

DSC_0284.jpg

Duy chơi với cô Hạnh và An ngồi với cô Giao

Giờ hỏi bác Thắng là ai, bác Quang Anh là ai thì Duy toàn lắc đầu “con không biết”. Nhưng xem hình Duy vẫn nhận ra đấy các bác ạ.

An cũng mới có “người yêu”, ấy là chú Quyết. Chú Quyết bảo An là “my favourite baby”. Và chú cứ đi theo An, thỉnh thoảng thò tay ra vịn An một cái làm An né muốn chết. Mẹ mới bảo “chú phải từ từ lại bắt chuyện với cháu, cháu quen thì mới cho chú bế chứ. Chẳng nhẽ chú đi ra đường thích cô nào cứ thò tay sờ vào người cô ấy thế à?”. Chú “ơ” một tiếng đầy vỡ vạc. Sau đấy mẹ thấy chú đút chè An ăn. Và hình như đến cuối buổi thì An cũng cho chú bế thật. Chú bảo “hôm nay được chị Giang chỉ cho một chiêu mà đến giờ em mới biết”. Hihi chú Quyết ơi, chú cứ thế làm sao có bạn gái được hả giời.

Bonus cả nhà quả ảnh em An bán thân:

_DSC9247.jpg

Hết chuyện con gái, đến chuyện con trai

Thế là thứ 2 tuần sau Duy sẽ được đi học. Không uổng công mẹ chạy long sòng sọc cả ngày hôm qua, cùng với việc vận dụng hết cỡ khả năng năn nỉ, để cô hiệu trưởng nhận Duy vào học. Đặc cách lắm đấy nhé, vì danh sách người ta đã ‘chốt hạ’ từ tháng 2 kia. Mà trường này là trường chất lượng, nên nhiều người muốn vào lắm.

Khiếp, đụng đến thủ tục giấy tờ ở VN thật là đáng sợ. Hồ sơ xin học cho Duy có phần khai hộ khẩu hoặc tạm trú, và phần khám sức khỏe. Thế là hôm qua mẹ chạy đi chạy lại giữa mấy cánh cổng khác nhau để xin được những giấy tờ ấy. Duy thì tất nhiên làm gì đã có hộ khẩu, nên phải đi khai tạm trú. Mà vậy thì phải khai luôn tạm trú cho bà nội vì bà mới chuyển về nhà mới làm gì đã chuyển hộ khẩu. Ôi giời ơi. Đến chỗ này thì được chỉ “chị sang chỗ kia nhé”. Chạy sang chỗ kia thì “chị về nhà bổ sung giấy tờ này”. Rồi lại còn “chiều tôi không có ở đây, sáng mai tôi họp trên huyện, tuần sau chị quay lại”. Mà mình thì chỉ có đúng một ngày đế hoàn tất hồ sơ nhập học thôi đấy. Đang ngồi giải thích thủ tục thì đồng chí ấy có điện thoại “À, vậy hả, con rắn đó bao nhiêu kg? Ờ vậy cũng được đó. Chút nữa nha.” Lúc mình ra về còn nghe các đồng chí ấy bàn nhau “Giờ không đi, chút nữa tới chắc chỉ còn xương rắn chiên giòn”!!!

Còn chuyện năn nỉ cô hiệu trưởng thì cũng buồn cười lắm. Mới đầu cô nhất định không nhận đâu, sau nghe “em có người quen làm thanh tra bên Sở GD, cô ấy làm PGĐ Sở, cô ấy khen trường cô lắm ạ” thì bảo “ôi thế cũng con em trong ngành cả”. Thế là Duy được nhận vào trường. May mà lúc cô ấy hỏi tên “người quen” thì mẹ chợt nhớ ra tên bà ngoại của Su. Cảm ơn cô Ngọc và bà ngoại bạn Su nhiều lắm nhé. Hihi mình đúng là thấy người sang bắt quàng làm họ.

Hôm qua vừa bước vào cổng trường mẹ đã có cảm tình ngay rồi. Sáng nay mẹ cho Duy cùng đến trường để nộp hồ sơ. Duy cũng thích lắm vì có bao nhiêu trò chơi. Sân trường rộng, nhiều cây cối và bóng mát. Có cả hồ bơi và hẳn một sân bóng đá nữa. Cô hiệu trưởng tỏ ra rất tự hào về chất lượng chăm sóc và giảng dạy của trường. Nên mẹ rất hy vọng con trai mẹ sẽ được chăm tốt. Điều mẹ sợ nhất khi gửi con đi trẻ là các cô không tôn trọng trẻ con và áp đặt ý kiến các cô lên các cháu. MD thì đặc biệt ghét bị áp đặt. Làm cái gì cũng phải được giải thích rõ ràng con mới chịu.

Duy chẳng tỏ ra nhút nhát gì cả. Thấy cô hiệu trưởng thì nói chuyện liến thoắng với cô. Đúng là ngôn ngữ thật quan trọng. Ở bên kia Duy do không giao tiếp được bằng tiếng Anh nên mỗi khi có ai lại gần hỏi thăm là toàn nhìn đi chỗ khác.

Đây là một số hình ảnh chụp bằng mobile con trai chơi trong sân trường (một góc sân thôi đấy). Duy mặc luôn bộ quần áo cô Quế mới tặng hôm qua, chưa kịp giặt giũ gì :p :

DSC00170.jpg
DSC00163.jpg
DSC00161.jpg
DSC00155.jpg
DSC00154.jpg

Duy còn được mẹ chỉ cho cây mắc cỡ mà con rất thú vị, cứ chạm tay vào tất cả các lá nào còn “chưa ngủ”:

DSC00166.jpg

Một lúc sau thì có một bạn đến chơi cùng. Duy lại càng hào hứng:

DSC00168.jpg
DSC00169.jpg

Bạn này 3 tuổi, cao to hơn Duy nhiều. Biết vì sao không? Nhờ bú bột. Mỗi ngày bạn bú 7 bình 240ml sữa pha với bột Nestlé. Còn lại không chịu ăn cơm cháo gì hết. Mẹ thấy bạn vẫn phát triển bình thường. Răng cỏ mọc đều (tuy có hơi bị siếc). Nói năng cũng tốt (nhưng không sõi và chủ động bằng Duy). Chỉ có điều không biết bố mẹ bạn định cho bạn bú bột đến bao giờ và thế nào đây khi bạn ở trường.

Một vài câu nói ngộ nghĩnh của Minh Duy dạo gần đây:
- Duy không cũng biết tên bạn luôn.
- Duy hỏi tên mẹ Giang chú gì có bạn Sóc vậy ta?
- Hai cùng chúng mình ăn nhá, nhá.
- Cô hậu trường (hiệu trưởng) đi đâu rồi?
- Mẹ Giang ơi, cô có giày cao cổ (là giày cao gót, từ này mẹ dạy MD có đúng một lần)
- Áo mẹ Giang có sọc qua (vừa nói vừa đưa tay quẹt một đường từ trái qua phải – Duy quên mất từ sọc ngang, sọc dọc mà mẹ đã dạy).

Ké luôn chút chuyện con gái: em MA từ một tuần nay thường xuyên bám vịn đâu đó rồi ngồi dậy hoặc đứng dậy. Nói chung chẳng có lúc nào em ngồi không. Dạo này em cũng nói liên mồm. Chẳng hiểu em lấy năng lượng ở đâu ra mà hoạt động lắm thế.

Hình này là em đứng dựa mông vào cửa kính cho mẹ chụp hình đấy:

IMG_0137.jpg