Hôm nay lúc ba đến đón hai đứa thì An đang chơi cầu trượt ở xa. Duy trông thấy ba chạy lại vui mừng. Ba hỏi “Em An đâu con?” thế là Duy bèn chạy đi tìm em. Trong lúc ấy ba nhìn thấy một bạn lại gần đập vào người An một phát. An bực mình lắm, anh hai gọi chẳng thèm trả lời. Lúc Duy chạy đến nơi An phụng phịu chỉ vào bạn và nói gì đó. Duy lập tức quay sang bạn xi lô xi la rồi nắm tay em dắt lại chỗ ba. Ba hỏi “Hồi nãy có bạn đánh em An hả? Thế con nói gì với bạn”. “Con nói là ‘don’t hurt she!’. Nhưng mà bạn chẳng nói gì hết”. Tuy Duy nói sai ngữ pháp nhưng ba vui quá nên chẳng thèm sửa luôn.
Tối nay hai anh em được ăn canh rau mồng tơi ba mang về từ Mỹ. Sau đó ba mang bánh giò và bánh bao ra. Em An ăn gần hết một cái bánh giò to đùng. Em đòi ăn nữa nhưng mẹ thấy bụng em tròn căng nên không cho. Anh hai ăn gần hết một bánh giò và một bánh bao. Anh cũng đòi ăn nữa và cũng bị ba lắc đầu. Vừa ăn anh vừa phát biểu “ba mang về nhiều đồ quá, con cám ơn ba”. Ba nghe mà ruột gan nở tưng bừng.
Sáng mai mẹ đưa hai anh em đi dự SN bạn Theo. Chiều mẹ và chị Thanh bắt tay vào làm bánh cho bữa tiệc SN của An vào ngày chủ nhật ở nhà cô Mai chú Michael. Đi làm rồi nghĩ đến tổ chức tiệc tùng cũng ngán. Nhưng thôi, mỗi năm có 2 lần, mỗi lần…3 tiệc chứ mấy.
Nhân đây mẹ cháu cám ơn bánh trung thu của cô Nam. Rất là ngon cô ạ. Nhất là hai quả trứng. Và mẹ cháu cũng vô cùng cảm động khi nhận được quà mừng nhà mới của hai bác Châu Việt. Hai bác chu đáo quá. Cám ơn cả ông bà ngoại bạn Khôi đã gửi rau về cho mẹ cháu nữa. Trong mớ đồ ba cháu mang về, mẹ cháu thích nhất là rau. Yum yum!



Bình luận mới