Tag Archive for 'Việt Nam'

06/03/2010: Tạm biệt

Sáng: gia đình Thảo Thanh đem Bubu qua chia tay hai bạn Duy An. Đông và bà nội cất công chạy lên tận Hồ Con Rùa mua bún bò Huế Thành Nội (để chuộc lỗi thất hẹn bún bò với Thảo :) ).

Sau đó là miệt mài packing và packing. Hihi chủ yếu là bố Đông, chứ mẹ Giang và bà nội thì tót sang Beauty Centre kế bên cho người ta massage mặt mũi chân tay trong lúc hai con chó con ngáy khò khò.

Đấy, về thì ngồi vào máy viết blog trong lúc bố vẫn loay hoay packing. Thương bố quá đi à hihi.

Chuẩn bị đi rồi lại thấy bịn rịn. Nghĩ lại chuyến về lần này bận từ ngày đầu cho đến ngày cuối. Bận nhưng mà vui lắm, vì tình cảm của gia đình bà con và bạn bè dành cho nhà mình dạt dào vô kể. Sướng nhất là Đông thì được khen trẻ ra, mình thì được khen “chẳng khác gì thời sinh viên” – cũng là một kiểu trẻ ra mà nhỉ.

Còn chưa đầy 45′ nữa ra sân bay. Chúc mọi người ở lại luôn khỏe mạnh và hạnh phúc nhé. Cảm ơn cả nhà rất nhiều. Yêu cả nhà chụt chụt muah muah. Hẹn gặp lại nếu không tháng 10 năm nay thì hè năm sau.

Hôm nay làm gì?

05/03: Sáng ghé nhà sách Nguyễn Huệ mua truyện dân gian mang sang cho hai đứa đọc. Những Sọ Dừa, cô Tấm, Cây tre trăm đốt… Bây giờ truyện trẻ con vẽ tranh đẹp, chữ in rõ ràng và nhất là câu cú chuẩn. Rất là hài lòng.

Sau cà phê Highland với chị Thư là cơm trưa với Ngọc. Cuộc sống rất chi là sung sướng, cả tuần chỉ thấy tiêu tiền và hò hẹn tâm sự ăn uống hehe.

Chiều vào Sài Gòn Centre mua được một bộ chén đĩa Minh Long dòng Thanh Trúc với hoa văn cành trúc và con chuồn chuồn, màu sắc và chất lượng đẹp miễn chê. Tổng cộng là mấy chục món gốm sứ đồng bộ mẫu mã đẹp chất lượng cao hơn 30kg, hết có hơn 5tr, kể cả công đóng gói sẵn sàng ký gửi máy bay. Quá rẻ. Mua xong, trả tiền xong, ra đến ngoài đường mà mình vẫn còn chưa hết bàng hoàng thảng thốt. Trời ơi nó đẹp quá và dễ vỡ quá, cứ như vừa mua được một cái bong bóng đắt tiền vậy. Không biết qua tới bên kia có bị sứt mẻ cái nào không. Nếu vỡ thì làm sao thay thế. Đến lúc về lần sau có còn dòng này để bổ sung không. Lại còn lăn tăn thêm một chuyện là người ta hết hàng mấy cái tô cỡ trung bình, còn toàn tô to đại nên xem như bộ chén đĩa của mình thiếu mất tô ăn phở. Đông thích lắm, chỉ mỗi loại hô “lấy cho anh chục cái”. Khiếp. So với bảng Anh thì rẻ thật, nhưng tính ra tiền Việt mỗi món nhỏ nhất như muỗng, chén toàn 25ng một cái, món to lên đến hơn 100ng, tiền đâu mà mua cho ngạ. Đông bảo “mua thêm lỡ vỡ còn có xơ cua” “cái gì, làm sao vỡ được, có khách em mới cho mang ra dùng” “thế em không biết tội nghiệp anh à?” “NẦU!”.

Tranh thủ ghé tạm biệt mà Năm 5′. Tội nghiệp má bịn rịn rơm rớm, cứ ôm hai đứa mà hôn.

4h30 hộc tốc chạy về vì hứa cho hai đứa nhỏ sang nhà ông bà ngoại thả diều ngoài bờ sông, nhìn thấy ông mặt trời đỏ ối đang đánh răng đi ngủ. Tối nhà ngoại làm cơm chia tay, có thím Luyến mang heo rừng từ Long Khánh lên. Bác Tư chở chị Trân qua chơi với các em cả tối. Bên nhà nội thì các anh trong họ đem chuột đủ món tới nhậu. Ông ngoại và Đông chạy sô hai bên cho khỏi mất lòng ai.

Dượng Út đem tặng một quả sầu riêng to chưa từng thấy, thật sự là chưa ai thấy quả nào to như thế cả. Có ảnh minh họa nhưng vẫn nằm trong máy. Nói chung rất chi là to.

Hôm nay làm gì?

Sáng ra khỏi nhà quá muộn, chỉ kịp ghé rút tiền bảo hiểm là đến giờ hẹn ăn trưa. Chồng đi đường chồng – buffet Zen plaza, vợ đường vợ – bún ốc Diamond plaza. Nhỏ Hằng nghỉ nguyên buổi chiều tháp tùng bạn iu, hai đứa đi ‘khảo sát thị trường’ bàn chuyện làm ăn.

Thế là hết buổi chiều.

Tối diện cái váy từ hôm vác về chưa có dịp diện đi ăn nhà hàng sân vườn Kim Sơn. Thức ăn cũng tạm được, nhưng chỗ này có món rất dã man – chương trình ca nhạc ‘khán giả cùng tra tấn’.

10h30 tối chạy vù qua nhà Vân Anh. Nói chuyện chẳng được bao nhiêu vì quá bận dụi hai con mắt ngứa điên. Lần nào về VN cũng y như rằng vài ngày cuối mắt cứ sưng húp, đỏ kè và ngứa vì ăn quá nhiều hải sản.

Hôm qua 03/03:

Sáng ghé chợ An Đông mua ít dụng cụ nhà bếp. Bị chúng nó chặt chém không thương tiếc.

Trưa ông ngoại rủ đi ăn lẩu cá kèo. Gọi thêm nhỏ Hằng ra ăn phụ. Thế mà vẫn kêu nhiều thứ quá ăn không hết phải trả lại cái lẩu. Món cá kèo nướng mọi chấm mắm me quả là hết xẩy. Mình chiến nhiều quá nên đến đoạn ba ba nấu chuối thì nuốt không vào.

Chiều về sớm phụ mẹ Loan làm lẩu Thái.

Tối có ông bà ngoại, dì Hà chú Hoài và bác Khánh. Thêm cô Thư chú Hiếu, cu Tí, Nghé và hai đứa trẻ con. Rộn ràng hết sức. Đông bảo không ngờ dì Hà lại trẻ đến thế.

Còn hai ngày cuối nên chạy như cờ lông công. Mà kể ra từ ngày đặt chân về đây, chưa có hôm nào ko ra khỏi nhà từ sáng đến chiều. Mai sáng hẹn, trưa hẹn, tối hẹn. Mốt cũng sáng hẹn, kèm thêm món cắt tóc cho hai bố con và massage cho mẹ chồng con dâu. Minh An chắc là quẳng cho ông bà ngoại. Còn phải đi mua rau gói mang sang ăn thêm vài bữa cho sướng. Tối là lên máy bay rồi.

01/03/2010

Có quá nhiều chuyện để kể, quá nhiều hình để khoe, mà không có thời gian nên mẹ chỉ kể vài mẩu đối thoại của Duy và An:

Đến nhà ông Hoài, An thấy trên bàn có một nắm kẹo liền bốc ngay một nắm bỏ vào túi ba. Ba bảo:
- Sao con lấy nhiều kẹo vậy?
- Nhưng mà Ang phải ăn nhiều để cho Ang mau lớn.

Được ai lì xì An cũng dõng dạc:
- Cám ơn. Chúc ông/bà/bác năm mới mạnh khỏe.
Rất là làm gương cho anh hai.

Mẹ hỏi Duy:
- Cổ để làm gì?
- Để dính cái đầu vào người.
- Đầu gối để làm gì?
- Để chuyển động hai cái chân.
- Lông mi để làm gì?
- Để che bụi cho mắt.
- Thế còn lông mày?
- Để che nắng cho mắt.

An biết phân biệt phải trái: Con muỗi nó đốt Ang bên cái tay phải.

Duy bảo:
- Mắt phải của em Ang là mắt trái của con, mắt trái của em Ang là mắt phải của con.

Còn nhiều lắm mà ko thể nhớ được nữa.